Anh Trai Của Chồng Chưa Cưới Yêu Tôi

Chương 18: Cố ý - Anh tồi tệ đến tận xương tủy.

Trước Tiếp

Sắc mắt Mạnh Duật hơi tối.

Vì cúi đầu nên nếp mí mắt của anh rộng ra, trông có vẻ uể oải.

Ánh mắt anh thong thả di chuyển từ chiếc vòng tay về lại gương mặt cô. Anh thản nhiên khoanh tay tựa vào cạnh cửa, khẽ hất cằm về phía cô.

“Lại đây.”

Từng chữ thốt ra đầy thờ ơ nhưng lại như đang mài giũa vào tim, khiến người ta ngứa ngáy.

Tay bị vòng trói lại, cô không có cách nào chống người đứng dậy khỏi tấm thảm, chân chỉ hơi nhúc nhích một chút mới phát hiện vì giữ nguyên một tư thế quá lâu nên đã tê rần.

Cô cắn môi, ngước nhìn Mạnh Duật, rụt rè lên tiếng: “Em không động đậy được, chân em tê rồi…”

Không mở được, không động đậy được.

Mạnh Duật bật cười, ý cười nơi đuôi mày khóe mắt khiến gương mặt cao quý của anh trở nên sống động, không còn xa vời đến thế nữa.

Anh bước tới, cúi người xuống rồi bế bổng cô lên bằng một tay.

Đàm Tri Nghi nhìn anh, đôi tay bị còng không thể ôm lấy cổ anh, nhất thời không biết đặt vào đâu, đành lúng túng đặt lên trước ngực, các đầu ngón tay co lại.

Mạnh Duật đặt cô lên giường rồi quỳ một gối xuống đưa tay xoa bóp bắp chân cô, lực không mạnh cũng không nhẹ.

Bàn tay anh to rộng, dễ dàng nắm trọn chân cô. Khi cử động, những đường gân trên mu bàn tay càng hiện rõ hơn.

Rõ ràng mọi động tác đều vô cùng nghiêm túc nhưng cô lại cảm thấy một luồng tê dại chạy dọc sống lưng, lan lên từng tấc một.

Cô bất giác nuốt nước bọt, cổ họng bỗng thấy khô khốc.

“Anh giúp em mở nó ra được không?”

Mạnh Duật không nói gì, bàn tay đang xoa bóp bắp chân cô hơi dùng sức, giữ lấy rồi gập về phía cô.

Đàm Tri Nghi mất thăng bằng ngã sang một bên, phải dùng khuỷu tay chống lên giường để giữ người, vạt váy ngủ cũng theo đó mà trễ xuống.

Khí chất của Mạnh Duật quá mạnh mẽ, dù anh đang quỳ trước mặt cô cũng không hề ảnh hưởng đến tư thế bề trên của anh.

Anh nhìn mảng vải mỏng manh sẫm màu, ánh mắt dừng lại một lát rồi lại ngước lên nhìn cô.

“Ý em là mở cái nào?”

Ánh mắt Đàm Tri Nghi run rẩy dời đi, ngượng ngùng nhìn sang một bên.

Mạnh Duật giữ lấy eo cô, để cô dựa vào đầu giường. Ánh mắt anh luôn dán chặt vào gương mặt cô, như thể đang thích thú dồn con mồi vào góc chết.

Anh nắm eo cô, tay kia nghịch ngợm mặt dây chuyền kim loại trên chiếc vòng tay: “Vừa mua à?”

Cô gật đầu, lại nghe anh hỏi: “Không phải bảo tôi quyết định sao?”

“Phải mất hai ngày mới làm xong.” Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu.

“Không đợi được…”

Ánh mắt hai người quấn lấy nhau, trong đôi mắt trong veo ngượng ngùng của cô lại ẩn chứa vẻ quyến rũ lồ lộ.

Mạnh Duật đột nhiên đưa tay nới lỏng cà vạt trên cổ.

Đàm Tri Nghi còn chưa kịp phản ứng, anh đã dùng cà vạt luồn qua sợi xích nối giữa hai chiếc vòng tay, dứt khoát cột nó vào một góc đầu giường.

Cô bối rối nhìn anh.

Lòng bàn tay to lớn của Mạnh Duật ướm lên vòng eo cô.

Cô rất gầy, đúng như vẻ ngoài mong manh, tưởng chừng chỉ một vòng tay là có thể ôm trọn.

Vì là kính một chiều nên rèm cửa không kéo hết. Ánh đèn neon của thành phố không ngủ này lờ mờ chiếu vào phòng.

Khiến làn da trắng nõn của cô ánh lên một lớp sáng mờ ảo.

Mảnh vải đó lún vào.

Mạnh Duật cực kỳ kiên nhẫn, động tác luôn chậm rãi, không nhanh không chậm.

Giống như lông vũ lướt nhẹ qua, không chạm đến nơi cần chạm.

Đàm Tri Nghi bất lực vơ lấy không khí, lần này cô không thể nắm lấy cổ tay anh được nữa.

Thế là đôi chân thon dài trắng nõn.

Ánh sáng, không khí đều thích hợp, cảm xúc và cảm giác cũng đã đến.

Điện thoại của Mạnh Duật lại đột nhiên rung lên liên tiếp, dường như có vài tin nhắn gửi đến.

Anh thong thả liếc nhìn điện thoại, cố tình dừng lại.

Mảnh vải mềm mại như rơi vào nước, vừa mới được giặt.

Kéo theo đó, làm ướt cả anh.

Cách một lớp vải, nó đóng rồi lại mở, quyến luyến muốn níu giữ.

Vị trí dưới lòng bàn tay anh từng có bút tích của anh, phần bụng ngón tay có vết chai mỏng cọ xát qua. Tay còn lại đang cầm lấy điện thoại mở tin nhắn và lướt xem.

Một lát sau, anh nói với giọng bình thản: “Có việc gấp cần xử lý, em ở lại một lát được không?”

Đàm Tri Nghi bất giác khẽ nhíu mày.

Hơi nước trong mắt vẫn chưa tan, cô mím môi, không giấu được vẻ tủi thân: “Không được nói không à…”

“Không được.” Giọng anh không cho phép bất cứ sự thương lượng nào.

Đàm Tri Nghi cắn môi, không nói gì thêm.

Mạnh Duật tiện tay mở một chiếc hộp xách tay hình chữ nhật đặt ở góc bàn, đây là thứ Mạnh Duật cho người mang đến sau khi nhà thiết kế rời đi vào buổi chiều.

Lúc đó cô chỉ mở ra xem một cái rồi vội vàng đóng lại.

Anh lấy ra một món trong đó, giọng điệu trầm thấp như đang dụ dỗ.

“Ngoan.”

“Đợi tôi về.”

Mạnh Duật mở cửa bước ra ngoài.

Trên người anh, ngoài chiếc áo sơ mi hơi nhăn ra thì không có chỗ nào không chỉnh tề.

Khoảng hai phút sau, trợ lý đặc biệt đến nơi, đưa cho anh hai tập tài liệu. Anh lật xem qua loa, hỏi vài câu.

Trong căn phòng suite rất yên tĩnh, chỉ có tiếng trao đổi của hai người. Đến khi trợ lý Trần rời đi, thời gian đã trôi qua khá lâu.

Mạnh Duật lật cổ tay xem đồng hồ, nhìn vào cổ tay trống không mới nhớ ra lúc nãy đã tháo nó ra vứt trong phòng Đàm Tri Nghi.

Anh ung dung bước về phía phòng ngủ cho khách.

Nghe thấy tiếng cửa mở, người trên giường theo phản xạ co rúm người lại vì sợ người ngoài nhìn thấy dáng vẻ lúc này của mình.

Trong căn phòng tĩnh lặng, bất kỳ động tĩnh nhỏ nào cũng trở nên vô cùng rõ ràng.

Dường như ngay cả không khí cũng đang rung động theo.

Mạnh Duật khoanh tay tựa vào cửa, lặng lẽ thưởng thức cảnh tượng trước mắt.

Con người này tồi tệ đến tận xương tủy.

Thị giác bị che khuất, tạm thời không phát huy tác dụng, các giác quan khác được khuếch đại. Dù là thính giác hay những cảm giác khác cũng đều trở nên cực kỳ nhạy bén.

Mặt dây chuyền trên chiếc vòng tay khẽ lắc lư, nhưng vẫn không thể thoát khỏi phạm vi bị giới hạn đó.

Cô co người ở một góc đầu giường, tóc che mất nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, có thể lờ mờ nhìn thấy gò má ửng hồng. Môi bị chính mình cắn ra một vết răng rất sâu, rõ ràng đã cố gắng hết sức để chịu đựng nhưng thỉnh thoảng vẫn không kìm được mà bật ra vài tiếng nức nở.

Anh chăm chú quan sát, không bỏ lỡ bất kỳ phản ứng nào của cô.

Một lúc sau, anh bước tới tháo vật che mắt cô ra.

Nước mắt làm cho lông mi bết lại thành từng lọn, bịt mắt cũng bị ướt sũng. Ngay cả ga giường bên dưới cũng có một vệt vải sẫm màu vì bị ướt.

Khóe mắt và chóp mũi đều đỏ hoe vì khóc, mặt đầy nước mắt, trông thật đáng thương.

Anh biết rõ còn cố hỏi: “Sao lại khóc thành thế này rồi?”

“Anh là đồ khốn…” Ngay cả giọng mắng người cũng yếu ớt, không có một chút uy h**p nào.

Mạnh Duật cười không thành tiếng, cúi đầu hôn lên mắt cô.

“Ai bảo em cứ quấn người như vậy.”

Đàm Tri Nghi đột nhiên nhắm chặt mắt lại, run rẩy không kiểm soát, tóc tai rối bời dính trên mặt.

Mạnh Duật tốt bụng, cuối cùng mặt dây chuyền kim loại trên chiếc vòng tay cũng được giải thoát khỏi phạm vi giới hạn của đầu giường.

Anh đưa tay ôm cô lại, áp má vào đỉnh đầu cô, xoa nhẹ đầy an ủi, dịu dàng dỗ dành: “Nín đi, mắt đỏ như thỏ rồi kìa.”

“Muốn thưởng gì, tôi đều đồng ý với em, được không?”

Giọng anh trầm ấm dịu dàng, trong khi vẫn đang điều khiển vật trong tay.

Mặt Đàm Tri Nghi vùi vào lòng anh, mùi gỗ đàn hương quen thuộc khiến sự bất an của cô tan đi phần nào. Vậy mà cô lại bắt đầu nghiện mùi hương của anh.

Tiếng vo vo không còn chỉ tuân theo một quy luật định sẵn nữa.

Trong tay anh, góc độ và vị trí đều vô cùng chuẩn xác.

Cô thở gấp, cố gắng hít lấy dưỡng khí như con cá mắc cạn trên lòng sông khô… Đồng thời, cảm giác mãnh liệt gần như nhấn chìm cô, cảnh vật trước mắt như sắp tan rã.

Rất lâu sau.

Cô rúc trong lòng anh, hỏi với giọng nói nghèn nghẹn: “Có phải anh cố tình đi ra ngoài không, cố tình để em…”

Giọng cô nhỏ dần, cô nắm chặt lấy vải áo sơ mi trước ngực anh, nhàu nát như một miếng giẻ lau.

Mạnh Duật không để tâm.

Anh hôn l*n đ*nh đầu cô, giọng nói chậm rãi.

“Tri Nghi của chúng ta thật sự rất thông minh.”

Trước Tiếp