Anh Bot Tệ Bạc Và 213 Lần Xuyên Không Của Mình

Chương 54: Ngoại truyện 2 (Hoàn toàn văn)

Trước Tiếp

Lư Kinh Hồng tham gia một buổi phỏng vấn trực tuyến để kỷ niệm 5 năm ngày anh bắt đầu sáng tác dưới bút danh "Minh Đăng Ám Mạc".

Trước buổi phỏng vấn, trên Weibo của Minh Đăng Ám Mạc đã mở một chủ đề để hỏi ý kiến người hâm mộ xem nên dùng tác phẩm nào để kỷ niệm cột mốc 5 năm này. Trong lúc diễn ra sự kiện, người dẫn chương trình cũng nhắc đến chủ đề đó. Trong số các ý kiến, nguyện vọng được đông đảo người hâm mộ mong chờ nhất chính là: Hy vọng anh có thể hợp tác cùng "Bác sĩ Tai" để vẽ một câu chuyện nhỏ.

Lư Kinh Hồng khá ngạc nhiên khi yêu cầu này được chọn. Trước đó anh cũng đã xem qua bình luận của người hâm mộ, nội dung phải gọi là "muôn hình vạn trạng", thậm chí có người còn mong anh vẽ một câu chuyện hơi "người lớn" một chút.

Nữ MC hỏi liệu anh có thể đáp ứng yêu cầu này không. Lư Kinh Hồng mỉm cười, trả lời rằng bản thân anh thì không thành vấn đề, nhưng còn phải hỏi xem vị đối tác kia có thời gian rảnh hay không đã.

Kết thúc buổi phỏng vấn, Văn Lĩnh bưng một cốc nước rồi đẩy cửa bước vào. Biết Lư Kinh Hồng đang làm việc trong phòng nên cậu cố gắng không gây ra tiếng động. Vốn dĩ cậu định đặt cốc nước lên cạnh bàn rồi đi ra, nhưng bất ngờ bị Lư Kinh Hồng nắm lấy tay: "Hỏi em chuyện này chút."

Văn Lĩnh hất cằm ra hiệu cho anh nói. Lư Kinh Hồng hỏi: "Có thời gian cùng anh vẽ một câu chuyện nhỏ không? Giống như lần trước chúng ta vẽ ấy."

"Được chứ." Văn Lĩnh thuận đà ngồi ghé lên tay vịn của chiếc ghế sofa đơn: "Xong rồi à?"

"Xong rồi." Bàn tay rảnh rỗi của Lư Kinh Hồng vòng qua ôm lấy eo cậu, giải thích: "Bức tranh hôm trước chúng ta cùng vẽ được rất nhiều người thích, họ hy vọng kỷ niệm 5 năm có thể vẽ lại một lần nữa."

Văn Lĩnh vui vẻ đồng ý: "Mai là cuối tuần nên vẽ luôn được đấy, định vẽ câu chuyện gì nào?"

Lư Kinh Hồng đứng dậy, hai tay dùng sức bế bổng Văn Lĩnh đi về phía phòng ngủ: "Lên giường rồi nghĩ."

......

Rốt cuộc chuyện tối hôm trước hai người có bàn ra được kết quả gì hay không thì còn phải xem xét lại, nhưng nói chung là họ quyết định sáng hôm sau sẽ bắt đầu vẽ.

Thực ra lựa chọn thời điểm này vốn dĩ đã không thích hợp lắm. Buổi sáng là lúc h*m m**n tương đối sung mãn, chưa kể hai người đàn ông sức dài vai rộng lại còn si mê đối phương như điếu đổ đang dính lấy nhau. Khuỷu tay anh chạm vào tôi, lưng tôi dán vào anh, cứ chạm qua chạm lại thế này thì rất nhiều thứ khác cũng dễ dàng ngóc đầu dậy.

Bàn làm việc được dọn dẹp rất sạch sẽ, bên trên trải một tờ giấy vẽ màu trắng. Lần này họ chưa dùng đến máy tính và bảng vẽ, mà chỉ dùng màu nước để vẽ tranh nền cho toàn bộ câu chuyện trên giấy.

Lư Kinh Hồng vốn đứng bên cạnh Văn Lĩnh, vừa vẽ vừa trò chuyện cùng cậu. Nhưng nói được một lúc thì anh phát hiện Văn Lĩnh chẳng còn tiếng động nào, chỉ đang nhìn anh cười tủm tỉm.

“Nhìn anh làm gì?”

“Anh còn đẹp hơn cả tranh vẽ mà.”

Lư Kinh Hồng bật cười, anh vòng ra sau lưng Văn Lĩnh rồi ôm trọn lấy cậu, đặt cây cọ vẽ vào tay cậu và cầm tay người kia đưa qua đưa lại tô tô vẽ vẽ: “Nhìn chỗ này này, chỗ này phải vẽ nhẹ tay một chút, lát nữa để em vẽ nhé.”

Văn Lĩnh không nhịn được mà khẽ vặn mình. Hơi thở khi nói chuyện của Lư Kinh Hồng cứ phả hết lên cổ cậu, nhột vô cùng. Cảm giác cọ tới cọ lui thế này cũng khá thú vị, cậu bèn lặp lại vài lần, rồi đột nhiên dừng hẳn. Cậu quay đầu nhìn chằm chằm vào mặt Lư Kinh Hồng, trong đáy mắt lấp lánh tia sáng tinh quái: “Anh có phản ứng rồi kìa.”

“Bị em cọ như thế mà anh còn không có phản ứng, thì em nên lo lắng anh bị lãnh cảm đi là vừa.” Lư Kinh Hồng dứt khoát đặt bút xuống, xoay người cậu lại đối diện với mình, rồi dùng ngón cái ấn nhẹ lên môi cậu: “Chúng ta vẽ cái khác trước đã.”

Dứt lời, Lư Kinh Hồng siết lấy eo Văn Lĩnh và dùng sức nhấc bổng lên, bế cậu ngồi hẳn lên bàn làm việc, tờ giấy vẽ trắng tinh bị Văn Lĩnh ngồi đè dưới mông. Văn Lĩnh vòng hai tay ôm lấy cổ Lư Kinh Hồng, chủ động ghé sát vào hôn anh. Nụ hôn quấn quýt nhẹ nhàng, không quá mãnh liệt nhưng lại khiến người ta đê mê chìm sâu vào đó.

Lư Kinh Hồng vừa hôn Văn Lĩnh đầy tình cảm, vừa chậm rãi cởi từng cúc áo ngủ của cậu, từng cái từng cái một, cứ thế l*t s*ch áo trên người cậu ném sang một bên bàn, rồi đè cậu nằm ngửa ra. Vì anh đang đứng g*** h** ch*n cậu nên phần dưới của cậu buộc phải dang rộng.

Lư Kinh Hồng buông môi Văn Lĩnh ra, những nụ hôn dần trượt xuống ngực, rồi dừng lại ở đ** ng*c cậu, anh bèn dùng lưỡi l**m nhẹ một cái. Văn Lĩnh khẽ run lên bần bật.

Lư Kinh Hồng rất nhanh lại nhổm dậy, với tay lấy cây cọ vẽ ở mép bàn, và chấm chấm vào khay màu. Văn Lĩnh thấy động tác của anh liền buột miệng hỏi: “Anh định làm gì?”

“Vẽ em.” Lư Kinh Hồng nhìn thẳng vào ánh mắt có vài phần hoảng loạn của cậu, ý cười càng thêm rõ rệt.

Anh cầm bút vẽ những vòng tròn quanh đầu vú đỏ hồng, đầu cọ mềm mại không ngừng lướt qua lướt lại trên đỉnh nh* h** nhạy cảm, mang theo cảm giác ươn ướt dính dấp mãi không thôi.

“A... nhột...” Ngay khi đầu cọ vừa chạm vào n*m v*, toàn thân Văn Lĩnh đã không kìm được mà run rẩy. Cảm giác tê tê ngứa ngáy cứ quẩn quanh trước ngực, đầu cọ thỉnh thoảng lại chọc nhẹ vào nh* h**, không đau nhưng lại tê dại khó tả, cứ như có những con kiến nhỏ đang gặm nhấm trên vùng da non nớt nhất.

Cậu muốn đưa tay ngăn Lư Kinh Hồng đừng vẽ nữa, nhưng vừa mới nhấc tay lên đã bị tay trái đang rảnh rỗi của Lư Kinh Hồng ghì chặt lấy.

Thực ra Lư Kinh Hồng chẳng hề dùng sức kìm kẹp, nhưng Văn Lĩnh lại cảm thấy bản thân như bị rút cạn sức lực, chỉ biết há miệng th* d*c và nằm ngửa trên bàn, mặc cho người trước mặt muốn làm gì thì làm.

Cây cọ vẽ giày vò xong bên ngực phải lại chuyển sang bên trái. Văn Lĩnh chẳng thốt nên lời phản kháng, chỉ biết dùng cánh tay che mắt, rồi bật ra những tiếng r*n r* theo từng nét cọ lúc nhẹ lúc mạnh. Cậu cảm nhận được h* th*n mình đã c**ng c*ng hoàn toàn, và đang khao khát được v**t v*, giọng nói mang theo chút van nài gọi: "Kinh Hồng, Kinh Hồng..."

Lư Kinh Hồng hiểu ý, bèn cách lớp quần thúc nhẹ vào người cậu từng cái vụn vặt, động tác tay cũng dừng lại. Anh kéo cánh tay đang che mắt của Văn Lĩnh xuống, bảo cậu nhìn vào ngực mình: "A Lĩnh, cúi xuống xem này."

Văn Lĩnh nghe lời nhìn xuống, liền thấy Lư Kinh Hồng vậy mà lại vẽ hai nhành hoa mai trên ngực mình. Chỉ có hai bông mai nhỏ ngay tại đ** ng*c là đang nở rộ, nom đỏ rực bắt mắt trên nền da trắng nõn, còn trên những cành nhánh khác nơi lồng ngực chỉ điểm xuyết vài nụ hoa e ấp.

Lư Kinh Hồng cúi đầu hôn lên vùng bụng dưới đang phập phồng của cậu: "Đây là những bông hoa đẹp nhất anh từng vẽ, nhưng vẫn không đẹp bằng em."

Chỉ vì một câu nói đơn giản ấy mà mặt Văn Lĩnh nóng bừng, hiếm khi cậu cảm thấy ngượng ngùng đến mức chẳng biết nhìn vào đâu. Thấy dáng vẻ này của cậu, tình cảm trong lòng Lư Kinh Hồng lập tức dâng trào mãnh liệt. Anh dứt khoát cởi phăng quần của Văn Lĩnh, d**ng v*t đỏ ửng liền bật ra ngoài không khí, đ** kh*c còn rỉ vài giọt dịch trong suốt.

Lư Kinh Hồng dùng tay giúp Văn Lĩnh b*n r* một lần trước, sau đó mới lấy gel bôi trơn từ ngăn kéo bàn. Thế nhưng anh không đổ gel ra tay mà lại tìm một cây cọ sạch cỡ lớn, và bôi đầy gel lên đầu cọ, rồi dùng đầu lông mềm đẫm dịch ấy ấn vào hậu huyệt của Văn Lĩnh.

Ngay khi thứ đó chạm vào, Văn Lĩnh đã nhận ra là cái gì, cảm giác y hệt lúc nãy. Cậu cảm nhận được Lư Kinh Hồng đang dùng cọ vẽ xoay tròn quanh miệng huyệt, nơi đó vốn dĩ nhạy cảm vô cùng, đầu cọ vừa mềm vừa nhám khiến cậu ngứa ngáy khó chịu, sâu bên trong lỗ thịt khao khát có thứ gì đó mạnh mẽ đâm vào.

Đợi đến khi miệng huyệt trở nên mềm mại đỏ hồng và ướt át, Lư Kinh Hồng mới đặt cọ sang một bên, rồi cẩn thận nới rộng cho cậu. Văn Lĩnh không chịu nổi kiểu m*n tr*n nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay thế này, cậu bèn nhấc chân kẹp chặt lấy eo Lư Kinh Hồng, tay bấu lấy cánh tay anh: "Kinh Hồng, vào đi."

Lư Kinh Hồng cũng gấp gáp không kém, nhưng vẫn cố kìm nén để không quá thô bạo. Anh cởi bỏ quần áo của mình, cúi người phủ lên thân thể Văn Lĩnh. d**ng v*t căng cứng nhắm ngay cửa huyệt mềm mại, rồi dứt khoát đâm lút cán vào trong. Văn Lĩnh lập tức co quắp ngón chân, bật ra một tiếng r*n r* kéo dài.

Lư Kinh Hồng kéo Văn Lĩnh trượt ra mép bàn, để phần hông trở xuống của cậu treo lơ lửng giữa không trung. Tờ giấy vẽ lót dưới thân Văn Lĩnh bị kéo mạnh, nên rách toạc một tiếng "xoẹt", nhưng hai người đang chìm trong men tình chẳng ai buồn bận tâm. Lư Kinh Hồng siết chặt eo Văn Lĩnh, cú sau lại càng sâu hơn cú trước dập mạnh vào lỗ hậu. g** th*t to lớn lấp đầy từng tấc bên trong huyệt đạo chật hẹp, khiến lối vào bị nong rộng đến mức không thể khép lại được. Mớ dịch thể hỗn loạn dính đầy hạ bộ hai người, tiếng nước nhớp nháp hòa cùng tiếng da thịt va chạm vang vọng khắp cả thư phòng.

kh*** c*m đê mê tràn ngập từ đầu đến chân Văn Lĩnh. Cậu ôm chặt lấy tấm lưng trần của Lư Kinh Hồng, cảm nhận từng cú đâm rút hung hãn của anh trong cơ thể mình. Cậu khép hờ đôi mắt, thỏa mãn đến mức không nói nên lời, cứ việc thả lỏng cả thể xác lẫn tâm hồn giao phó hết cho người yêu, mặc kệ anh có biến cậu thành bộ dạng d*m đ*ng thế nào cũng không sao cả.

Bởi vì chỉ có người này, họ mới có thể chấp nhận tất cả những mặt tr*n tr** nhất của nhau.

Lư Kinh Hồng siết chặt eo cậu, thúc liên tiếp gần trăm cái. v*ch th*t nóng hổi ướt đẫm ôm khít lấy d**ng v*t khiến anh luyến tiếc không nỡ rời ra dù chỉ một giây. Cảm nhận được hậu huyệt đang co rút từng cơn, biết Văn Lĩnh sắp đến cao trào, nên anh cũng tăng tốc độ nhấp nhả, nương theo cơn co giật của Văn Lĩnh mà bắn thật sâu vào bên trong.

Văn Lĩnh th* d*c, thân thể mềm nhũn nằm phơi trên bàn. t*nh d*ch b*n r* hòa lẫn ngay tại nơi hai cơ thể vẫn còn g*** h*p. Lư Kinh Hồng nâng hai chân cậu lên định rút ra, nhưng Văn Lĩnh lại quắp chặt lấy eo anh, chống tay ngồi dậy sà vào lòng anh, nói trong làn hơi hổn hển: "Đừng rút ra, em muốn anh ở bên trong em."

Lư Kinh Hồng nghe vậy liền dừng động tác, anh ôm cậu, rồi hôn lên gò má đẫm mồ hôi.
Thư phòng sau một hồi h**n ** cuồng nhiệt trở nên bừa bộn. Màu vẽ, t*nh d*ch, gel bôi trơn quyện với mùi vị đặc trưng sau cuộc mây mưa vương vãi khắp nơi đầy gợi dục, và hỗn độn.

Nhưng tình cảm há chẳng phải cũng như vậy ư? Khi đã yêu đến sâu đậm thì cứ mặc cho nó điên cuồng, rối tinh rối mù lên cũng chẳng sao.      
       
      
Hết truyện

Trước Tiếp