Anh Bot Tệ Bạc Và 213 Lần Xuyên Không Của Mình

Chương 47

Trước Tiếp

Hôm nay Văn Lĩnh nhận được một tấm thiệp mời, là thầy hướng dẫn mời cậu đi ra tỉnh ngoài để tham gia một buổi tọa đàm nổi tiếng. Những người đến dự đều là các bác sĩ đã đạt thành tựu lẫy lừng trong giới y học, cơ hội quả thực hiếm có. Những buổi giao lưu học thuật như thế này có thể lĩnh hội được rất nhiều điều, ngặt nỗi đi một chuyến là mất toi bốn ngày——bốn ngày không gặp Lư Kinh Hồng, điều này khiến tâm trạng cậu không được hứng khởi cho lắm.

Văn Lĩnh tan làm ở phòng khám là đến thẳng nhà Lư Kinh Hồng. Cậu thay quần áo xong, vừa phụ giúp lặt vặt trong bếp, vừa kể với Lư Kinh Hồng chuyện mình sắp đi tham gia buổi tọa đàm. Lư Kinh Hồng tỏ ý đã biết, sau đó đút cho cậu ăn một viên thịt chiên vừa mới ra lò, rồi nhắc cậu nhớ tra trước tình hình thời tiết mấy ngày đó ở địa phương,... Văn Lĩnh ghi nhớ từng điều cần chú ý mà Lư Kinh Hồng dặn, đợi anh nói xong mới tựa đầu vào lưng anh, than một câu: "Bốn ngày, lâu quá đi."

Lư Kinh Hồng nghe ra ý luyến tiếc không hề che giấu trong lời nói của cậu, bèn đặt bát đũa đang trộn gia vị xuống, rồi kéo cậu vào lòng mình: "Để tránh việc anh nhớ em đến mức cơm không muốn ăn, làm việc không vào, thì chắc anh phải chụp một tấm ảnh của em để ngắm mỗi ngày. Những lúc rảnh rỗi em nhớ nhắn tin cho anh đấy."

Văn Lĩnh gật đầu đồng ý: "Có người khác thì em nhắn tin cho anh, không có người khác thì em gọi video cho anh, ngày nào cũng gọi."

Lư Kinh Hồng mỉm cười, vòng tay ôm cậu đi đến bên thớt, rồi lấy nguyên liệu bỏ vào bát: "Có phải em cũng định mang theo cuốn tranh kia không?"

"Mang chứ, nhưng chưa đủ, em cũng phải chụp ảnh anh nữa." Văn Lĩnh ngả người ra sau dựa vào lòng anh, một lát sau lại chui qua dưới cánh tay anh, bưng đĩa thức ăn đã bày xong ra ngoài: "Mau ăn cơm thôi, ăn xong chúng ta chụp ảnh."

Văn Lĩnh vòng lại để ngồi xuống sofa, thì bị tấm thiệp mời đỏ chót trên bàn trà thu hút sự chú ý, cậu thuận miệng hỏi một câu: "Anh có bạn sắp kết hôn à?"

Lư Kinh Hồng nghe tiếng, từ trong bếp đi ra trả lời cậu: "Tiệc đính hôn, em muốn đi cùng anh không?"

Dù bản thân Văn Lĩnh không hứng thú với những nơi đông người, nhưng cậu sẵn lòng làm quen với bạn bè của Lư Kinh Hồng. Văn Lĩnh mở thiệp mời, thấy tên chú rể là Triệu Thanh Viễn, tên cô dâu là Tưởng Tuyền, thời gian tổ chức là hai tháng sau. Lư Kinh Hồng đi tới nói: "Chú rể là bạn đại học của anh, hiện giờ quan hệ vẫn rất tốt. Lúc nhận được thiệp mời anh cũng hơi ngạc nhiên, không ngờ cậu ấy quyết định đính hôn nhanh như vậy."

"Sao lại nói là nhanh?"

Lư Kinh Hồng kể sơ qua về mối tình đơn phương không có kết quả của Triệu Thanh Viễn. Văn Lĩnh nghe xong lại hỏi: "Bạn anh bây giờ quên được tình cảm cũ rồi sao? Chẳng phải anh ta đã thích người kia rất nhiều năm à."

Đây là một thắc mắc bình thường, nhưng đối với Văn Lĩnh thì lại không giống chủ đề cậu sẽ quan tâm, nên Lư Kinh Hồng khựng lại một chút mới trả lời: "Quên hay chưa thì anh không biết, nhưng chắc cậu ấy đã đưa ra quyết định rồi."

Văn Lĩnh cúi đầu, ánh mắt dừng lại trên tấm thiệp trong tay, giọng điệu nhẹ bẫng nhưng ý mỉa mai trong lời nói lại rất rõ ràng: "Cũng phải, dù sao hôn nhân cũng sớm biến thành trò chơi rồi, chẳng ai quan tâm đến nội dung trò chơi đâu, vì hình thức mới luôn là màn kịch chính."

Lời vừa thốt ra, Văn Lĩnh mới nhận thấy cảm xúc của mình quá bất thường. Chỉ là chuyện riêng của bạn Lư Kinh Hồng, thái độ của cậu đã hơi quá đáng. Văn Lĩnh muốn giải thích, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Lư Kinh Hồng cũng nhận ra sự khác lạ của Văn Lĩnh, trong khoảnh khắc anh nghĩ đến rất nhiều thứ, nghĩ đến "người nhà khiến cậu phiền lòng" mà Văn Lĩnh từng nhắc tới vào một buổi tối nọ, nghĩ đến lời Từ Kha dặn anh ít nhắc đến mẹ Văn Lĩnh trước mặt cậu. Phản ứng có phần gay gắt lúc này của Văn Lĩnh e rằng cũng có liên quan đến gia đình cậu.

"Anh làm em nhớ đến chuyện gì không vui sao?" Lư Kinh Hồng nắm lấy một bàn tay của Văn Lĩnh: "Trông tâm trạng của em có vẻ không tốt."

"Không, có liên quan gì đến anh đâu, là do lời em nói kỳ quặc quá thôi, em chỉ là——" Văn Lĩnh nắm lại tay Lư Kinh Hồng, đôi mắt cậu chạm phải ánh nhìn dịu dàng của anh, rồi đột nhiên nảy sinh h*m m**n được giãi bày: "Em chỉ là, nhớ tới một số chuyện trong nhà em thôi. Chuyện nhạt nhẽo lắm, anh có muốn nghe không?"

"Anh đương nhiên muốn nghe hết tất cả mọi chuyện của em." Lư Kinh Hồng nghiêm túc nhìn cậu.

“Trong số những gia tộc quyền thế có máu mặt ở Bắc Kinh, thì nhà họ Uông là một trong số đó. Mẹ em, Uông Nguyệt Văn, chính là con gái của người nắm quyền nhà họ Uông lúc bấy giờ, Uông Thế Luân. Bà ấy có một vị hôn phu thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối, nhưng hồi đó vị hôn phu của bà ấy lại dính tin đồn trăng hoa với người phụ nữ khác. Mẹ em trong cơn phẫn uất đã gả cho một chàng trai nghèo vẫn luôn ái mộ bà ấy, đó chính là bố em, sau đó thì sinh ra em, còn vị hôn phu của bà ấy thì ra nước ngoài.” Văn Lĩnh dời mắt đi chỗ khác, dòng suy nghĩ chìm sâu vào chuyện cũ.

“Hồi nhỏ, em cơ bản không gặp mẹ, bà ấy luôn không ở nhà, trong nhà mãi mãi chỉ có bố em và một bảo mẫu lớn tuổi. Khi em lên hai, người mà mẹ em luôn tâm niệm ngày đêm đã về nước, hai người họ xóa bỏ hiềm khích lúc trước, rồi nối lại tình xưa. Mẹ em đề nghị ly hôn, nhưng nhà họ Uông vừa không muốn cuộc hôn nhân trò đùa này trở thành đề tài đàm tiếu cho người khác, cũng không muốn cốt nhục nhà họ Uông là em phải lưu lạc bên ngoài, thế là quyền nuôi dưỡng em tự nhiên thuộc về nhà họ Uông. Bố em cũng bị bọn họ dùng thủ đoạn đuổi khỏi Bắc Kinh, mọi dấu vết về sự tồn tại của ông trong nhà đều bị xóa sạch, giống như người này đã bốc hơi khỏi thế gian vậy.”

Văn Lĩnh siết chặt cánh tay Lư Kinh Hồng: “Em quên mất ông ấy trông thế nào rồi, em không có ảnh của ông ấy, thậm chí ngay cả tên ông ấy là gì em cũng không biết. Em hoàn toàn không tìm được ông ấy, không ai chịu nói cho em biết về cha em cả, thứ duy nhất ông ấy để lại cho em chỉ là một món đồ chơi nhỏ xíu thời thơ ấu. Sau đó, cuộc sống của em chỉ còn lại căn nhà trống hoác, và một bảo mẫu vây quanh em suốt 24 giờ. Đợi đến khi lên cấp hai có thể ở nội trú, em chưa từng quay về nhà nữa, em không có người thân nào khác, chỉ có mỗi năm đến dịp Tết theo quy định về nhà họ Uông một lần. Nhu cầu tình cảm giữa người với người trong em gần như đã tan biến rồi.”

Thảo nào Văn Lĩnh lại phản ứng gay gắt với chuyện của Triệu Thanh Viễn như vậy, thảo nào cậu từng ghét bỏ chuyện tình cảm đến thế. Rõ ràng cho tới tận giờ phút này Văn Lĩnh vẫn chưa thể buông bỏ được, vậy mà cậu vẫn quyết tâm dù không còn đường lui, và vứt bỏ những cảm giác bất an đó, bất chấp hậu quả mà trao đi chân tình cho mình. Lư Kinh Hồng nghĩ, cậu giống một chiến binh nhỏ đơn độc mà dũng cảm biết bao.

Văn Lĩnh dường như đang lẩm bẩm một mình, lại dường như đang chất vấn ai đó: “Nếu bắt đầu và kết thúc của hôn nhân chính là khiến cho mỗi người tình nguyện, hoặc không tình nguyện bước một chân vào đó đều phải khổ sở, vậy thì tại sao còn phải kết hôn?”

Lư Kinh Hồng ở đối diện ôm chặt lấy cơ thể Văn Lĩnh, anh không trả lời câu hỏi này, anh biết Văn Lĩnh cũng chẳng cần anh trả lời gì cả. Văn Lĩnh hạ thấp giọng, như thể đang nói một bí mật không thể kể cho người ngoài: “Em căm ghét tất cả người nhà họ Uông, em càng căm ghét Uông Nguyệt Văn, cái vẻ hống hách vênh váo của bà ta khiến em buồn nôn. Nhưng em cũng nực cười thật, vì một người như vậy mà em vẫn còn tức giận.”

“Bởi vì em vẫn luôn tin vào khía cạnh tốt đẹp của tình thân, trong người em có rất nhiều điều tích cực, nên đương nhiên em sẽ tức giận rồi.” Lư Kinh Hồng chầm chậm v**t v* lưng cậu từng cái một, ghé sát tai cậu nói: “Người em căm ghét thì anh cũng căm ghét, cho dù anh chưa gặp bà ta bao giờ cũng có thể khẳng định là anh không thích người đàn bà đó. Nếu em tức giận vì bà ta thì nói cho anh biết, anh giúp em cùng tức giận.”

Nhờ những lời của Lư Kinh Hồng mà nỗi phiền muộn trong lòng Văn Lĩnh cũng phai nhạt đi, cậu thấy buồn cười nên tách khoảng cách giữa hai người ra, ngắm nghía khuôn mặt Lư Kinh Hồng: “Anh tự biến mình thành một kẻ không phân biệt trắng đen phải trái rồi đấy.”

Lư Kinh Hồng cười nói: “Thế thì em nhìn nhầm anh rồi, tiêu chuẩn để anh phân biệt trắng đen phải trái chính là em đấy. Những tình cảm thiếu hụt của em trước kia thì anh đành bó tay, nhưng từ nay về sau, mọi khoảng trống tình cảm trong em sẽ được anh lấp cho thật đầy. Từng kẽ hở nhỏ, từng góc khuất anh cũng sẽ không bỏ sót chút nào, để em có muốn buồn bã cũng chẳng còn chỗ mà buồn.”

Văn Lĩnh nở nụ cười, cậu kề sát môi Lư Kinh Hồng mà day day cọ cọ: “Rời xa anh, có lẽ em không sống nổi mất. Chúng ta mọc liền vào nhau đi, kiểu mà có cắt cũng không đứt ra được ấy.”

“Chuyện mọc liền vào nhau chắc phải hoãn lại vài ngày rồi, phải đợi em đi dự tọa đàm về đã.” Lư Kinh Hồng nhắc nhở cậu.

Văn Lĩnh trợn tròn mắt: “Đi ăn cơm thôi, lát nữa còn phải chụp ảnh đó.” Văn Lĩnh kéo Lư Kinh Hồng đi về phía bàn ăn, trong đầu vừa đi vừa tính xem lát nữa mình phải tạo dáng thế nào.

Trước Tiếp