Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Về đến thành phố S, hai người ngầm hiểu ý không ai về nhà nấy. Lư Kinh Hồng hỏi Văn Lĩnh đi đâu, Văn Lĩnh nói đến nhà anh.
Vào nhà, Lư Kinh Hồng định vào bếp rót hai ly nước, nhưng Văn Lĩnh ấn anh ngồi xuống sofa rồi tự mình vào bếp. Căn nhà vắng người gần một tuần đương nhiên không có sẵn nước nóng, nhưng may là Lư Kinh Hồng có thói quen mua nước khoáng dự trữ trong nhà. Cậu bèn lấy hai chai, quay lại ngồi xuống sofa rồi đưa cho Lư Kinh Hồng.
Lư Kinh Hồng nhìn cậu mỉm cười. Văn Lĩnh dường như đang thực hiện lời hứa “em sẽ học cách chiều chuộng anh” từ những việc nhỏ nhặt nhất. Văn Lĩnh tự nhiên tựa vào người anh: “Lát nữa làm gì đây?”
“Nhà không cần dọn dẹp, nhưng tủ lạnh trống trơn rồi, phải đi siêu thị một chuyến, nếu không thì tối nay ra ngoài ăn.” Lư Kinh Hồng trả lời.
Văn Lĩnh nghĩ ngợi rồi nói: “Đi siêu thị đi, em muốn đi cùng anh.”
Lư Kinh Hồng hôn lên má cậu: “Được.”
Đối với Văn Lĩnh, đây quả là một trải nghiệm mới lạ. Đừng nói đến việc đi siêu thị cùng người khác, ngay cả tự mình tới siêu thị cũng là chuyện hiếm khi. Vậy mà giờ đây cậu và Lư Kinh Hồng đang ở trong một siêu thị lớn, Lư Kinh Hồng đẩy xe hàng, còn cậu đi song song, chốc chốc lại nhìn lên kệ hàng, rồi lại nhìn người bên cạnh. Khung cảnh này thật sự rất kỳ diệu.
Lư Kinh Hồng dẫn cậu đi dạo quanh khu thực phẩm tươi sống ở tầng một. Miệng thì hỏi cậu muốn ăn gì, nhưng tay lại cứ nhặt từng món cậu thích bỏ vào xe đẩy. Hơn nữa Lư Kinh Hồng hỏi cậu có muốn ăn cái này cái kia không, thì cậu đều muốn gật đầu.
“Mua ít nghêu nhé? Lần trước anh xào thấy em có vẻ thích ăn.” Cân một túi nghêu.
“Mua sườn nhé, mua thêm ít củ sen nữa, hầm canh sườn củ sen cho em được không?” Chọn mấy dẻ sườn và một đốt củ sen.
“Rau cũng phải mua, để em ăn thịt đỡ ngán, giải ngấy nữa. Em thích ăn xà lách, mua xà lách nhé?” Lấy hai bó xà lách.
“Cà tím thì khỏi xem, em không thích ăn.” Đi thẳng qua luôn.
......
Văn Lĩnh đi theo anh một đoạn, rốt cuộc không nhịn được mà kéo tay áo anh lại. Lư Kinh Hồng dừng bước hỏi: “Sao thế?”
“Anh toàn mua đồ em thích ăn, còn anh thì sao?” Nói đến đây, Văn Lĩnh hơi ủ rũ: “Em... Em chẳng biết anh thích ăn gì, thích chua hay ngọt, thích cay hay không cay. Bây giờ em mới bắt đầu tìm hiểu anh, anh có thấy muộn không?”
“Anh lại thấy vẫn còn sớm chán.” Lư Kinh Hồng cười, đổi vị trí của hai người cho nhau, để Văn Lĩnh cầm tay đẩy xe: “Em đẩy đi, đi thôi.”
Sau đó, Lư Kinh Hồng đi bên cạnh Văn Lĩnh, chậm rãi kể cho cậu nghe sở thích của mình. Đi đến trước món gì thì sẽ bảo là anh thích cái này hoặc không thích cái kia. Nếu Văn Lĩnh muốn mua thì Lư Kinh Hồng dạy cậu cách chọn lựa. Văn Lĩnh nghe rất chăm chú, hệt như đang đi học vậy.
Lư Kinh Hồng không nhịn được cười: “A Lĩnh, em cần lấy sổ tay ra ghi chép lại không đấy?”
Văn Lĩnh đang bỏ túi đồ vào xe đẩy, âm thầm ghi nhớ thêm một món mà Lư Kinh Hồng thích. Cậu cũng cười: “Không cần đâu, em ghi nhớ hết trong lòng rồi.”
Thế là đi dạo xong tầng một, xe đẩy đã chất đầy hơn một nửa, hai người lại đi về phía thang cuốn lên tầng hai. Văn Lĩnh không có thói quen ăn vặt, nhưng Lư Kinh Hồng thì thi thoảng lại mua ít đồ ăn vặt để ở nhà, kiểu như ô mai, bánh quy này nọ. Anh cầm một lọ ô mai khô hỏi Văn Lĩnh có ăn không. Văn Lĩnh lại hỏi ngược lại: "Anh thích ăn cái này à?" Trước đây Văn Lĩnh chưa từng để ý trong nhà Lư Kinh Hồng có mấy món đồ vặt vãnh này.
Lư Kinh Hồng nói: "Chua chua ngọt ngọt, anh khá thích vị này."
Thế là Văn Lĩnh cũng lấy một lọ: "Vậy em cũng muốn." Thứ Lư Kinh Hồng thích, thì cậu cũng muốn nếm thử.
Sau đó, hễ món gì Lư Kinh Hồng bảo thích là Văn Lĩnh đều ít nhiều mua một chút. Cuối cùng khi tính tiền, xe đẩy đã được chất đầy ắp. Lư Kinh Hồng đang xếp hàng, Văn Lĩnh vòng qua kệ hàng bên cạnh quầy thu ngân lấy chút đồ bỏ vào xe đẩy. Lư Kinh Hồng cúi đầu nhìn——hai hộp bao cao su to đùng, dòng chữ màu xanh lam "Sảng khoái tột đỉnh 4 trong 1" chình ình trên bao bì cứ thế đập vào mắt.
Lư Kinh Hồng nhìn Văn Lĩnh đầy ẩn ý, Văn Lĩnh thản nhiên nói với anh: "Chúng ta không cần dùng sao?"
"Cần chứ." Lư Kinh Hồng cảm thấy Văn Lĩnh thật biết cách châm lửa.
Họ đi ra từ cửa sau siêu thị gần bãi đỗ xe ngầm, kết quả lại tình cờ gặp người quen ngay cạnh thang cuốn. Phải nói là người quen của Văn Lĩnh mới đúng——cô bạn gái cũ không rõ từ đời nào của cậu, thậm chí Văn Lĩnh mất một lúc lâu vẫn chưa nhớ ra tên đối phương. Đối phương đi một mình, nên cũng chỉ chào hỏi qua loa vài câu. Thật ra cộng lại cũng chẳng nói được mấy lời, nhưng từ đó Văn Lĩnh lại nhớ đến đời sống tình cảm lăng nhăng trước kia của mình, bất giác cảm thấy chột dạ.
Tạm biệt cô gái đó xong, hai người tiếp tục đi về phía bãi đỗ xe. Văn Lĩnh biết Lư Kinh Hồng sẽ không để tâm chuyện vừa gặp phải, nhưng cậu vẫn chủ động nắm lấy tay Lư Kinh Hồng, thốt ra một câu nghe có vẻ chẳng ăn nhập gì: "Em chỉ từng nghĩ đến chuyện sống đàng hoàng với anh thôi, với người khác thì không có đâu."
"Hả?" Lư Kinh Hồng nghiêng đầu nhìn Văn Lĩnh, bèn nhận ra chút lo âu ẩn giấu sau vẻ mặt bình thản như không của cậu. Anh thật sự chấp nhận toàn bộ mọi thứ thuộc về Văn Lĩnh, ngược lại chính Văn Lĩnh lại tự mình giải thích trước. Văn Lĩnh có lẽ đã quên tình huống thế này không phải lần đầu xảy ra. Hồi gặp Điền Phàm ở phòng khám, cậu còn thản nhiên tự tại, khác hẳn một trời một vực so với bây giờ.
Đương nhiên sự thật này không cần nói cho cậu biết, chi bằng coi như một thú vui điều tiết cuộc sống cũng không tồi.
Văn Lĩnh thấy Lư Kinh Hồng không phản ứng gì, bàn tay đang nắm lấy tay anh liền siết chặt thêm vài phần.
Lư Kinh Hồng bày ra biểu cảm thoáng chút tủi thân: "Anh ghen rồi, em dỗ anh đi."
Sầm.
Cửa xe vừa đóng lại, Lư Kinh Hồng lập tức xoay người áp chế Văn Lĩnh xuống ghế phụ mà hôn ngấu nghiến. Anh ngậm lấy đầu lưỡi cậu rồi m*t mát, cắn nhẹ, hôn đến mức lưỡi cậu tê rần. Văn Lĩnh bây giờ cứ hễ chạm môi với Lư Kinh Hồng là toàn thân lại mềm nhũn mất hết sức lực, chỉ biết hé miệng nương theo chuyển động của anh. Những giọt nước bọt trào ra vì nụ hôn cuồng nhiệt chảy dọc theo khóe môi cậu. Cậu không hề cảm thấy Lư Kinh Hồng hôn quá mạnh khiến mình không chịu nổi, ngược lại chỉ mong anh hôn lâu thêm chút, thêm một chút, rồi lại thêm một chút nữa.
Lư Kinh Hồng luồn tay vào trong lớp áo sát người của Văn Lĩnh, khẽ dùng lực vê nhẹ một bên đ** ng*c cậu. Văn Lĩnh lập tức bật ra tiếng r*n r* khẽ khàng đầy gợi cảm, tựa như có ai đó vừa lướt nhẹ móng tay gãi vào nơi mềm yếu nhất trong tim. Tay Lư Kinh Hồng không dừng lại trước ngực cậu nữa mà chuyển ra sau tấm lưng trơn láng, rồi v**t v* qua lại. Văn Lĩnh thuận thế vòng tay ôm lấy cổ Lư Kinh Hồng, rướn người tới ngậm lấy yết hầu của anh, lúc thì l**m, lúc lại cắn. Hành động k*ch th*ch này khiến Lư Kinh Hồng lại đẩy ngã cậu xuống ghế, sau đó g*m c*n làn da cổ mịn màng của cậu.
Văn Lĩnh th* d*c từng hồi, cậu v**t v* mái tóc Lư Kinh Hồng, gọi tên anh: “Kinh Hồng.”
Lư Kinh Hồng dường như rất hài lòng với cách xưng hô này, đ** l*** **t *t bắt đầu xoay vòng quanh hõm cổ cậu: “Gọi thêm tiếng nữa đi.”
“Kinh Hồng.” Đuôi mắt Văn Lĩnh đã ửng đỏ, hơi thở cậu rối loạn, đứt quãng nói: “Bạn bè anh, mẹ anh đều gọi anh như vậy, em cũng muốn gọi anh như thế.”
“Ừm.” Lư Kinh Hồng bèn nhổm người dậy, hôn lên lông mày, rồi lại hôn lên đôi mắt cậu.
Ánh mắt Văn Lĩnh nhìn Lư Kinh Hồng chân thành hệt như đang lập một lời thề trịnh trọng nhất: “Em chỉ có một mình anh, em chỉ yêu mình anh thôi.”
“Anh biết, cục cưng à, anh cũng vậy.” Lời nói của Lư Kinh Hồng tựa như tiếng thở dài. Chỉ hơi thở của Văn Lĩnh thôi cũng đủ khiến tâm trí anh rối bời, chứ đừng nói đến việc nghe cậu thốt ra những lời này, trái tim anh rung động từng hồi mãnh liệt luôn rồi.
Họ đều biết rõ đối phương yêu mình sâu đậm đến nhường nào, nhưng vẫn cảm thấy yêu bao nhiêu cũng là chưa đủ.